Mài Dao Dạy
Vợ
Ngày xưa có một
người nhà quê rất hiền lành lấy phải một nguời vợ độc ác.
Nhà còn một mẹ già, bà cụ lại khắc khổ lắm điều thành hai
bên mẹ chồng, nàng dâu cứ lục đục xô xát luôn, không mấy khi
yên ổn vui vầy trong gia đình. Người chồng lấy làm bực mình
ngao ngán. Anh ta đã dụng tâm lắm, lúc vắng vợ, thì có lời phải
chăng nói với mẹ, lúc vắng mẹ, thì hết sức khuyên răn vợ Nào
ngờ luốn cuống vô ích. Trong nhà thật chẳng còn được chút
hòa khí, mà mỗi ngày lại càng thêm khó chịu hơn. Đôi bên xung
khắc kịch liệt, rút lại chỉ một mình anh chồng ở giữa là khổ.
Anh ta bèn nghĩ ra một kế, rồi một hôm ra chợ mua một con dao bầu
thật lớn đem về cứ mài mài, liếc liếc mãị
Vợ lấy làm lạ hỏị Anh ta chẳng nói chẳng rằng. Dao mài xong lại
cất đị Cách vài hôm sau lại đem dao ra mài nữạ Vợ hỏi anh ta
cũng nhất định không nóị
Năm ba lần như thế, vợ quyết hỏi cho ra lẽ, anh ta mới chịu nói:
"Tôi mài dao đây chỉ định hễ có dịo là thịt mẹ đấy thôị
Mình tính xem mẹ bây giờ đã già, chẳng chết trước cũng chết
sau, thế nào cũng chết một lần. Nếu cứ để mẹ sống ở đời,
nay to tiếng cùng mình, mai cãi cọ cùng mình, ngaỳ kia bới móc chửi
rủa mình, mình tuy phận dâu con, mình cũng chẳng chịu, đôi
bên thành ra bất bình xô xát với nhau để xóm giềng người ta sỉ
vả tôị Tôi không sao chịu được. Tôi phải tính cho xong mẹ thì tôi
mới được yên vui cùng mình, vợ chồng ta mới có hòng có lúc
sung sướng." Chồng nói như thế làm cho vợ phải suy nghĩ rồi
đâm ra hối hận. Và từ hôm đó, đổi cả tâm tính, cả cách cư
xử với mẹ chồng không còn gì là ngang ngạnh nữạ
Chồng thấy thế đã mừng lòng. Đợi ít lâu, chồng lại mang dao
ra màị Mài đi mài lại thật sắc, rồi thử đi thử lại đôi ba bận.
Vợ thấy vậy trong lòng nôn nao, người run lẩy bẩỵ Một lát chồng
gọi lại bảo: "Hôm nay tao phải ăn thịt mẹ đâỵ" Rồi săm
săm đến gần chỗ mẹ nằm làm bộ như định giết mẹ thật. Chị
chàng hốt hoảng, vội vàng chạy theo giữ lại: "Thôi tôi trăm
lạy mình, nghìn lạy mình. Trăm tội, nghìn tội là ở như tôi cả,
chớ không ở như mẹ già. Mình đừng làm thế mà oan uổng mẹ cả
đôi tạ Từ rày tôi xin tu tỉnh lại và xin hứa rằng không còn
một điều gì to tiếng với mẹ nữạ
Rồi quả nhiên từ đó, trong nhà hòa thuận vui vẻ, nàng dâu ăn ở
với mẹ chồng quý hóa hơn là con gái đối với mẹ đẻ vậỵ
|